DI CHÂU

  -  

Ông nước ngoài khắc tên dì, đứa đàn bà út ít không nhiều sau cùng của ông là Niệm, hoài niệm, như lưu luyến, dính dấp chút ít đáng nhớ đẹp, đẹp nhất mang đến nhóng nhánh cuối đời.

Bạn đang xem: Di châu

***

Dì là phụ nữ của bà ngoại tía. Bà ngoại bố là đào non hát bội khét tiếng một thời của thức giấc lị. Khi bà ngoại cha vứt sân khấu về làm cho bà xã lẽ mang lại ông ngoại, ông đang ngoài 60 tuổi, bà ngoại ba vừa bằng tuổi của người mẹ cháu.

Người ta nói đời đào hát vốn long đong, lận đận trường đoản cú bên trên sân khấu, một mình sẽ sắm mấy vai tuồng khóc mỉm cười lẫn lộn, lận đận cho tới Việc đẻ nhỏ, tự trong bụng mẹ vẫn mang những điều tiếng. Người ta nói dì chưa phải là con ruột của ông ngoại, bạn ta nói dì là tình yêu ngắn thêm ngủi của anh ý knghiền chánh cùng cô đào non trẻ. Có người còn nói dì đích thị là phụ nữ ruột của ông thai gánh hát, chỉ bởi bà xã thừa ganh nhưng ông đồng bọn là ngoại nên đảm trách nhân tình giữa lối.

Mặc đông đảo ồn ã xôn xang tỉnh lỵ, đầu xuân năm mới dì cũng ra đời trong tầm tay của bà nước ngoài, BS chỉ cứu vãn được dì, bà nước ngoài bố sức vóc đào hát mình hạc xương mai, không ktê mê nổi một lần đi hải dương. Cuối năm bà bầu xuất hiện cháu, dì được đưa trường đoản cú bú sữa nước cháo gạo loãng pha sữa trườn qua bú sữa chị. Tình yêu thương thương của chị em nhỏng loại sữa sẻ chia rất nhiều đến dì và con cháu, không phân minh đâu là bé cùng đâu là đứa em thuộc thân phụ, không giống người mẹ. Ngày kia, con cháu không lưu giữ, tuy nhiên nhưng mà dì nói dì lưu giữ, khi mỗi đứa nhằn một bên đầu vú, nhị làn môi hồng chùn chụt mút, bàn tay nhỏ nhắn nhỏ tuổi, chưa gì đang rõ 5 ngón nhiều năm hẹp của dì lần dò nắm riết đem bàn tay nhăn nheo của cháu.

Cái chũm tay lâu năm gần hết đời tín đồ.

*

Dì sinch đầu xuân năm mới, cháu sinch cuối năm.

Bà nước ngoài kể hoài tên dì là Niệm, hoài niệm, tưởng niệm, nlỗi để dì hãy nhớ là 1 thời đắng cay, nhức tmùi hương.

Nhưng dì ko bao giờ ý muốn lưu giữ mình là bé của một đào hát.

Dì âm thầm vứt học tập ngày trước tiên sinh hoạt trường làng mạc. Đêm mang đến lnạp năng lượng lộn trong loại mùng song, dì thủ thỉ cùng với cháu:

- Đợi cháu mau bự lên đến lớp thông thường cùng với dì. Tụi nó không chơi với dì, nói dì là đàn bà đào hát.

- Đào hát thì sao chứ? Cháu sẽ mang lại tụi nó biết tay!

Vậy đó, thuộc bú một dòng sữa chị em mà lại tính con cháu tai ngược, new xuất hiện chiếc trán sẽ dô, nhị con đôi mắt đã sáng quắc, chưa kịp khóc đã cười. Ông ngoại tạ thế mau chóng, không ai đặt tên mang đến con cháu, sản phẩm tá Công Tằng Tôn Nữ vào đơn vị đang thân quen được ông nước ngoài đặt tên theo cội chữ Hán sang trọng cả. Chỉ còn 1 mình cháu lạc loại. Bà Call cháu, nhỏ Nặc nô, phụ huynh kêu Nhiên, "tự nhiên như nhiên", phụ vương giải thích.

Cháu nằng nặc đòi tới trường nhanh chóng rộng tuổi. Ngày thứ nhất vào trường, tiếng ra đùa, con cháu leo lên lên bàn cô giáo, trộm cây thước bảng kháng nạnh ngang hông, quần vo tròn tới gối, lầm lì:

- Đứa làm sao còn dám nói phụ nữ đào hát, ý muốn loại cây thước kẻ này hôn?

Cháu mắm môi quật cây thước bảng vào tường. Cây thước vỡ lẽ nhì. Mông cháu lằn ngang lằn dọc buổi tối đó, mông dì cũng hứng oan vài đường lúc llấn sâu vào xin đến con cháu. Nhưng nhưng mà tụi trẻ em sợ thiệt, không còn ai dám Call dì là con gái đào hát. Có cũng chỉ nem nép gọi sau lưng.

Qua được một năm, bà ngoại phân phối không còn ruộng khu đất, dắt cả nhà vào Sài gòn sống để biện pháp xa thức giấc lỵ rầm rĩ, từ chối mẫu giờ đồng hồ con gái đào hát cho dì. Lúc xe đò lăn bánh rồi vết mờ do bụi mịt mờ trời, không còn thấy chiêu tập bà nước ngoài ba đào hát nằm trong đồi cao lẻ loi. Lúc đó dì new bật khóc.

Cháu nỗ lực chặt tay dì. Cái cầm cố tay từ giã tuổi thơ.

Xem thêm: Khách Sạn Memory Nha Trang Hotel, Khách Sạn Memory Nha Trang

...

Sinc cùng năm tuy thế dì với cháu không giống nhau như mặt ttránh, khía cạnh trăng.

Mặt dì sáng sủa nhỏng trăng rằm, nhị đôi mắt Đen dài, ướt đuổi giỏi nhìn xuống, tóc thề nhằm thẳng chnóng eo lưng.

Cháu cắt tóc búp bê lớt phớt đến gáy, mắt to tròn khá xếch, đàn bà không nói đã nghe giờ cười, còn chưa kịp đi sẽ dợm chân chạy.

Dì tay mềm mỏng, thuôn white, hoa tay tròn vành vạnh bên trên mười đầu ngón tay, từ bỏ bé bỏng sẽ khéo léo cthị trấn phòng bếp núc vá may, nữ giới công gia chánh.

Cháu quần xắn tới đầu gối, áo cột chéo cánh nhị vạt vào nhau, một ngày dài tắt đôi mắt đầu bên trên buôn bản bên dưới, không tồn tại trò nghịch giặc nào nhưng mà không tồn tại tiếng cháu reo hò.

Dì mười tía tuổi đã gắng bà mẹ cửa hàng xuyến hầu như chuyện trong công ty. Cháu mười tía tuổi còn yêu cầu nằm xấp bên trên phản ăn uống chổi lông con kê lằn sườn lưng lấm mông, trận nào dì cũng nhào vào cầm cho cháu mấy roi hữu hảo.

Dì trước đó chưa từng hiểu một quyển tè tngày tiết, cũng không dám rờ đến truyện Kiều. Mỗi lần cả nhà rủ nhau ơi ới ngồi coi vsinh hoạt cải lương new như thế nào đó, dì cắm đầu cắn cổ, dịp thì đan, Lúc thì thêu, hai bờ vai mong mỏi bắt chéo cánh vào nhau thiệt tội. Mười đầu ngón tay, mũi kim loạch choãi giã nát lỗ chỗ...

Năm mười tía tuổi, một đêm, nằm úp sấp khía cạnh vào sống lưng con cháu, dì bất chợt thsinh sống dài:

- Tưởng vứt tỉnh lị mà lại đi, rồi vẫn quên cái giờ đồng hồ đàn bà đào hát...

- Đứa như thế nào lại chọc dì phụ nữ đào hát? - con cháu cù ngnhóc lại, cắm môi vào đêm.

- Không đứa như thế nào, nhưng vào đôi mắt đông đảo bạn, trong đầu, bên trên từng cây cột công ty, vào không gian, đâu đâu cũng vang vang nghe rõ mồn một: "phụ nữ đào hát"...

Xem thêm: " How Come Nghĩa Là Gì, Nghĩa Của Từ How Come, ” Nghĩa Là Gì

- Dì chỉ tưởng tượng là tài!

- Lúc nào dì cũng nghe, cẩn thận, canh chừng tín đồ ta biết mình là con gài đào hát. Phải giỏi bếp núc, không thôi người ta nói con gái đào hát không biết làm cho nên ăn gì. Phải đoan trang nói cười cợt, kẻo rồi bạn ta chửi đàn bà đào hát lẳng lơ. Cấm không gọi truyện diễm tình, nghe cải lương hương thơm mẫn, thế như thế nào rồi đàn bà đào hát cũng rơi vào hoàn cảnh phận xướng ca vô loại... dì tấm tức khóc.