Hiền nhân là gì

  -  

Tôi nghe nlỗi vầy. Có một thungơi nghỉ nọ, đức Phật nghỉ ngơi trên nước Xá-vệ cùng với sát một ndở hơi tía trăm vị Tỳ-kheo. Cư sĩ Tu-đạt phụng sự Phật pháp, giữ năm đạo đức: không được tiếp giáp hại, ko được trộm cắp, ko sinh sống dâm tà, không thể dối trá, không rượu, ma túy. Là tín đồ hiểu đạo, ông ưa thích bố thí, tương trợ kẻ xấu vượt qua khổ đau. Người ta khuyến mãi ông hiệu Cấp Cô Độc, tức thị tương trợ phần lớn kẻ đơn độc, khốn cùng, xấu số.

Từ khi gặp gỡ Phật, cư sĩ Tu-đạt ao ước xây tu viện cúng Phật với Tăng. Tìm khắp Xá-vệ, ông chỉ vừa lòng khu vườn rất đẹp của Thái tử Kỳ-đà, rộng 80 khoảnh, giải pháp thành ko xa, chình họa trí rực rỡ. Vườn nhiều cây cối, hoa trái sum sê, ao rửa mặt thuận lợi, giếng nước sạch sẽ, không có loài kiến bọ, con muỗi ruồi độc hại. Cư sĩ Tu-đạt cho gặp mặt Kỳ-đà, ttiết phục thâu tóm về. Thái tử mỉm cười đáp:

– Thưa ông Trưởng mang, ví như ông lót tiến thưởng lấp kín đáo sân vườn tôi, tôi sẽ cung cấp ông với cái giá đá quý kia.

Bạn đang xem: Hiền nhân là gì

Cư sĩ Tu-đạt phấn kích đồng ý, tức thời không nên gia nhân, rước xe chsinh sống quà, cùng cả nhà lót đá quý, trong vòng một vài giờ, hơn phân nửa đất. Động lòng trầm trồ, hoàng thái tử Kỳ-đà lặng chú ý ngẫm nghĩ: “Chắc Phật Thích-ca đạo đức nghề nghiệp rất xuất xắc, triết lý thâm sâu, nhân bí quyết vĩ đạo, trí tuệ hoàn hảo, new khiến cho ông này trọng đạo khinc tài, đời chưa từng có”.

Vô cùng cảm rượu cồn, Thái tử chia sẻ: “Thôi thôi, đầy đủ rồi! Đừng lót xoàn nữa. Tôi xin kiến nghị, phân chia phần công đức, vườn đất ông cúng, lập Tu viện lớn; cây trái tôi dưng cúng Phật cùng Tăng”. Vô cùng hoan hỉ, Tu-đạt đồng lòng. Hai fan tự kia thành bạn chổ chính giữa giao, cùng xây tu viện Kỳ Viên nghiêm túc, hiến cúng mang đến Phật. Đức Phật chào đón, lập đạo tràng Khủng, đào tạo và huấn luyện Tăng đoàn cả hàng vạn tín đồ, giáo hóa chúng sanh không thể mệt mỏi. Từ kia tu viện mang tên call là Tinc xá Kỳ Viên, Điện thoại tư vấn đủ: “Kỳ tchúng ta, Cấp Cô Độc viên”.

KHI PHẬT BỊ VU CÁO

Vào lúc bấy giờ, đức vua trị bởi vì là Tỳ-tiên-nặc, sùng kính Phật pháp, thương thơm dân trị nước theo lời Phật dạy, dựa vào công đức này, hoa màu bội thu, quần chúng lạc nghiệp, đạo Phật phát triển sâu trong quần bọn chúng. Việc kia tạo nên nước ngoài đạo, tả đạo ghen ghét đức Phật. Họ vu oan giáng họa Phật bằng phương pháp thịt bị tiêu diệt thiếu phụ Tôn-đà-ly, lén chôn xác vào Tinh xá Kỳ Viên, rồi đồn đại tin tưởng rằng Tăng đoàn của Phật giết thịt bạn vô tội, hòng phá Phật pháp.

Khi biết âm mưu của ngoại đạo xấu, vua với quần thần mang lại ca dua lễ Phật. Ông Cấp Cô Độc cùng nhiều quan tiền, dân mang đến viếng đức Phật, cung kính đảnh lễ, ngồi xuống một mặt. Nhà vua đứng lên, lẹo tay thưa Phật:

– Bạch đức Thế Tôn, lúc nghe đến lời khống, chúng nhỏ không thể tinh được. Thế Tôn là bậc trọn vẹn, tkhô nóng tịnh. Song bởi duyên ổn gì bao gồm sự vu khống?

Đức Phật ôn tồn, thưa cùng với nhà Vua:

– Kính thưa Đại vương! Người gồm vu khống là do lòng tsi mê, ghen ghét, tật đố, cộng với si mê mê. không chỉ kiếp này, Thế Tôn mới bị người đời vu oan giáng họa. Trong một kiếp trước cũng đã từng gồm vấn đề giống như. Đừng vượt nhọc lòng, gần như điều vu khống cho dịp trổ trái, đang xử kẻ ác. 

TẤM GƯƠNG HIỀN NHÂN

Nhà Vua cúi đầu: “Bạch đức Thế Tôn, bọn chúng bé muốn nghe vấn đề của kiếp đó”.

Nhân lời thỉnh cầu, Đức Phật giảng dạy: “Kính thưa Đại vương! Ta trải đời trải qua không ít kiếp tu hành, tu đạo Bồ-tát, rước lòng tự bi độ bay không ít người dân.

– Vào thời thời trước, tất cả nước nhà thương hiệu là Bồ-lân-nằn nì, dân chúng đông đúc, sinh hoạt cực thịnh vào cảnh thanh bình. Có một Phạm-chí tên là Cù-đàm, tài trí sáng dạ, đức hạnh hơn tín đồ. Ông có cha con, bé út thừa trội, thân hình tuấn tú, tài đức vẹn toàn, tên là Hiền Nhân.

Thusinh sống bé dại, Hiền Nhân cần cù học tập, vâng lời phụ huynh. Đến Lúc khôn to, tài, nghệ rộng tín đồ, làu thông khiếp sử, đức độ cao sáng, tánh tình thánh thiện, làm rõ nhân quả, gần như điều họa phúc, khôn xiết xuất sắc đông y, mẫu gì cũng biết.

lúc mãn tuổi tchúng ta, Cù-đàm tắt thở. Hai bạn đồng đội của Hiền Nhân kia trsinh hoạt bắt buộc ttê mê lam, ích kỷ, ganh tỵ. Hiền Nhân xin bà mẹ xuất gia, học tập đạo, khoảng cầu trung khu linc. Hiền Nhân chẳng màng năm lạc giác quan. Mắt ko lây lan sắc đẹp. Tai ko mê giờ. Mũi ko đắm mùi hương. Lưỡi ko đắm vị. Thân ko yêu mếm cảm hứng êm vơi, lụa là, gnóng vóc.

Hiền Nhân tất cả đầy đủ trí huệ phương tiện đi lại, khéo độ mọi tín đồ, làm mười điềkhối u lành, hiếu hạnh bố mẹ, thành kính sư trưởng, lan truyền đạo đức nghề nghiệp, xóa trừ nghi ngại.

Hiền Nhân dạy dỗ họ: Có sanh ắt tử, có tác dụng lành chạm mặt lành, làm cho dữ khổ sở, tu đạo đắc đạo, quy hiện tượng nhân quả vô cùng đúng chuẩn. Thấy fan nguy ách, ngài độ thoát khỏi. Ban tặng kèm thuốc tuyệt cứu vãn người bị bệnh. Hiến khuyến mãi tài trang bị cho tất cả những người đói khổ. Tại chỗ thiên tai, góp bạn bình yên, tái dựng cơ nghiệp. Tình trạng bè đảng lụt, cháy bên, nắng và nóng hạn, nguy khốn, lúc bao gồm Hiền Nhân đông đảo người yên ổn chổ chính giữa, bao nhiêu độc hại hầu hết bị hủy diệt.

Đồng thời lúc ấy, có một nước bự, quần chúng. # phú quý, đời sống trở nên tân tiến. Vua của nước ấy thương hiệu là Lâm Đạt, thường xuyên giao triều chủ yếu cho bốn cận thần. Bốn quan tiền cận thần chuyên làm cho tà siểm, thưởng thức, dối trá, tách bóc lột dân bọn chúng.

Dân bọn chúng bị sợ hãi, đau khổ, ta thán, vua không thể biết. Hiền Nhân biết Việc, rước có tác dụng tmùi hương xót, ra bên ngoài thành ngơi nghỉ, trọ tận nơi của đạo nhân Sa-đà trong khoảng bảy ngày. Đến ngày trang bị tám, Hiền Nhân vào thành tuần từ bỏ khất thực.

TRỌNG BẬC HIỀN TÀI

Từ trong vương thành, Vua thấy Hiền Nhân tươi trẻ, phong cách nhàn, đoan chánh, cốt phương pháp khác thường, sanh lòng quý mến. Vua lập tức bước xuống, mang đến thưa thỉnh rằng:

– Xin ngài đạo nhân tồn tại thành này. Tôi có tu viện ngay ngoài thành này, đạo nhân hoan hỷ ngơi nghỉ lại địa điểm này, tôi xin cúng nhường những nhu yếu phẩm, nhằm ngài tu tập, làm cho đạo góp đời.Hiền Nhân dấn lời. Nhà vua từ giã, trngơi nghỉ về hoàng cung, bảo phu nhân rằng: “Hiền Nhân trẫm gặp mặt với mời về nghỉ ngơi cốt cách phi thường. Vào sáng sủa sau này, trẫm và ái khanh vẫn gặp gỡ được Ngài”.

Phu nhân mừng vui như chưa từng có. Con chó của vua nằm dưới gầm nệm ngoặc đuôi mừng cuống. Sáng ngày ngày sau, Hiền Nhân vào cung, vua với phu nhân nghênh tiếp đhình họa lễ, cúng nhịn nhường trai tăng. Ăn cơm trắng vừa kết thúc, vua mời Hiền Nhân trsống về Tinch xá. Hiền Nhân share trị nước, an dân. Nhà vua thỉnh Ngài tầm thường sức, phổ biến lòng, cùng tứ đại thần phát triển tổ quốc. Hiền Nhoan hỉ hỷ, thừa nhận lời cùng với vua.

NỊNH THẦN PHẢI THUA TÀI ĐỨC

Bốn quan lại cận thần ỷ nắm vào vua, chỉ thân quen hưởng thụ, tham ô, bóc lột, không có tấm lòng mang lại câu hỏi đất nước được vua phó thác. Họ theo tà kiến, công ty trương sai lạc. Quan trước tiên nói: “Sau khi người chết, vai trung phong thức chết theo, ko tái sinh nữa”. Còn quan tiền lắp thêm nhị lại công ty trương rằng: “Giàu, nghèo, vui, khổ, gần như sản phẩm trên đời đa số bởi ttránh định”. Theo quan liêu trang bị ba: “Làm lành ko phúc, có tác dụng xấu ko họa, những trang bị giống hệt, đa số là ngẫu nhiên”. Quan đồ vật tứ thì phụ thuộc vào địa lý, thiên vnạp năng lượng, bói toán, không phải lo ngại triều thiết yếu. Ông nào cũng tmê mệt, mê thích lời nịnh bợ.

Từ Khi Hiền Nhân vào triều góp vua, có tác dụng những bài toán nước, ích lợi bá tánh. Hiền Nhân logic, tài cao, đức bự, hiền từ, trung nghĩa, khiêm tốn, hài hòa. Mỗi lúc rỉ tai luôn nsinh hoạt thú vui. Khi tiếp đãi bạn, ko làm cho phật ý.

Cuộc đời Hiền Nhân thiệt là trong sáng, không nhiều hy vọng, biết đầy đủ, ko màng lợi danh, không đắm truyền nhiễm đời, chân thật, đơn giản và giản dị. Phxay trị nước thì không làm phiền dân. Nhờ tầm chú ý xa, ngài biết sau này, hầu như vấn đề tàng ẩn, cứu giúp tín đồ ngoài nàn, thương thơm dân như con.

Ngài mang đạo đức nghề nghiệp dạy dân sống tốt. Ngài khulặng mọi bạn từ bỏ vứt rượu, thịt, tránh việc săn bắn, bắt cá, làm thịt chim; tránh việc cạnh bên sinh, trộm cắp, dâm ô, gian sảo, văng tục, sàm siểm, tiến công lộn, gian nịnh, ghen ghét, tạo sự, giận dữ, yêu nghiệt, nghi hoặc. Nhờ gồm Hiền Nhân, dân chúng trong nước trsống phải hiền khô lương, quốc gia tkhô hanh bình, làng hội cải tiến và phát triển.

HẠI NHAU BẰNG VU KHỐNG

Từ lúc Hiền Nhân phò vua giúp nước, những vấn đề triều bao gồm đều rất im ổn, đất nước tkhô giòn bình, mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, nhân dân hạnh phúc; các quan xấp xỉ không đủ can đảm lộng hành, vi phạm, sợ dân như trước phía trên nữa.

Cũng vì vấn đề này, tứ quan cận thần mất dần dần chỗ đứng, đem lòng đố kỵ, mưu sợ Hiền Nhân. Họ hùn xoàn bạc download lòng hiền thê, bày mang lại bà xã đặt điều vu oan giáng họa, tâu cùng với vua rằng Hiền Nhân có ý tứ thông với bà, âm mưu hại vua để soán thù ngôi vua. Tin lời hoàng hậu, ko Chịu đựng kiểm chứng, cùng với sốt ruột, vua với phi tần lập kế xua xua đuổi Hiền Nhân ngoài triều, bởi thể hiện thái độ sinh sống khinch miệt ra mặt.

Sáng ngày hôm sau, Hiền Nhân vào cung, con chó của vua gầm ghè sủa mập. Hoàng hậu giả vờ, chỉ kính chào qua loa. Mọi phương pháp bày vẽ khác rộng các ngày. Cách thức xử sự không hề như lúc trước. Hiểu ra sự việc, Hiền Nhân suy nghĩ: “Ta không sợ ai, bạn mong sợ ta. Chi bởi lánh phương diện, vào núi tu hành. Để fan ân oán mình, vớ sinc thù phệ, không nên khinc thường”.

THỊNH SUY LÀ QUY LUẬT

Nghĩ hoàn thành, Hiền Nhân nói lời cảm hứng:

– Quy phương pháp ngơi nghỉ đời bao gồm thịnh bao gồm suy, tất cả vừa lòng tất cả lìa, vô hay đổi thay, lành dữ, họa phúc từ bản thân chuốc mang. Kết các bạn ko tốt thì tránh việc thân. Thân không chừng mực, đã sinh khinch lờn. Nlỗi múc nước giếng, múc sâu vướng cặn. Gần các fan nhân từ lớn mạnh trí huệ; sống cùng với kẻ dốt càng thêm nữa minh. Gặp nhau tiếp tục thì sinc khinh lờn, xa nhau chừng thừa lâu trsống bắt buộc ghẻ lạnh. Giao tiếp với người cần phải có chừng đỗi, trước sau cung kính, tình thân tất cả hậu. Với kẻ cường bạo, lối sinh sống không thực, lời ngon giờ ngọt là để tận dụng, dù là phối kết hợp, cũng không nên tin. Vua rước lễ nghĩa tiếp đãi trọng hậu, tôi kính đáp lại với lòng thành tâm, phụng sự rất mực.

Nay vua không buộc phải, khinh dễ, miệt thị thì cần lánh xa. Thói đời thông thường, tmùi hương thì dựa vào cậy, ghét chẳng mong mỏi ngay sát, không trách làm gì. Lấy sự tương kính để làm thân nhau. Dùng lời khuim giỏi góp bạn xa ác. Ai không tách biệt cái làm sao là ác, loại nào là thiện, vốn chẳng cần là đạo nhằm an thân. Người không có lỗi thì không bày chuyện vu oan mang lại bọn họ. Người ao ước xa ta thì ta tránh việc miễn cưỡng sát chúng ta. Tình thân đang lìa thì đừng tiếc của nuối, mạnh dạn gạt bỏ.

KHÔNG TIẾC CÁI ĐÃ MẤT

Hiền Nhân suy nghĩ: “Con chlặng lỡ đậu nhánh bị gãy đi, còn biết đi kiếm nhánh vững nhằm đậu. Làm tín đồ tương hỗ yêu cầu có tương quan, hà vớ yêu cầu chấp, giận nhau làm những gì. Người khôn ko dính cành cây vẫn mục. Người bị loàn ý, chẳng cần ngay gần bọn họ. Người mong mỏi gieo xấu, thấy nhau ko vui. Ta xướng một mình, bạn không prúc họa, đó là tình bạc. Muốn nắn lấy Việc lành giúp đỡ lẫn nhau, dù lờ lững vẫn đi. Ai cảnh báo nhau bằng lời trung nghĩa là người dân có hậu.

Cũng có hạng người ko gần bạn nhân hậu, chẳng lánh kẻ ác, trước kính sau khinc, không riêng biệt được kẻ dở người người trí. Trong hoàn cảnh đó, nếu như ta ko đi, hóng đến bao giờ! Trước khi, hậu phi cung kính đảnh lễ, nay chỉ vòng đeo tay, ví như ta không đi, ngóng bị mắng đuổi rồi bắt đầu đi sao? Ban đầu nệm đá quý, ni còn nệm tre, đợt trước tiếp nhau đũa ncon gà bát ngọc, ni còn sành tre, thuở đầu cơm trắng ngon, ni cơm trắng hđộ ẩm tnóng. Không quyết trung ương đi, đợi cho cơm đổ, bắt đầu đi xuất xắc sao?

Bạn trí gặp gỡ nhau nhỏng chủ đãi khách, đêm thời điểm đầu quý trọng chúng ta hiền hậu như rubi, tối nhị làm lơ, coi các bạn nlỗi bạc, tối ba nphân tử nhẽo, mát rượi nlỗi đồng. Chứng cớ rõ ràng, ví như ta ko đi, hóng mang lại bao giờ?

BỐN ĐIỀU TỰ HOẠI

Sau khi nghe tới biết phần đông lời từ bỏ sự của ngài Hiền Nhân, vua thấy hổ thứa, cảm cồn thưa rằng:

– Nước trẫm thăng bình, quần chúng sum vầy là dựa vào có Ngài. Nếu Ngài vứt đi, non sông gian nguy, thật là xấu số.

Hiền Nhân thong thả đáp lại lời vua:

– Kính thưa Đại vương, nghỉ ngơi trong cõi tục gồm tứ từ hoại: Một là cây như thế nào gồm hoa trái nặng dễ bị gãy nhánh. Hai là một số loại rắn từ bỏ ngậm nọc độc, nọc ô nhiễm và độc hại nó. Ba là có tác dụng tôi mà lại ko hiền từ đang sợ non sông. Bốn là người ác, phạm luật điều khoản, làm việc bất thiện… bị tiêu diệt sa âm ti. Trong khiếp Phật dạy: “Các sự độc ác bởi trung tâm xuất hiện, trở lại sợ hãi trung tâm, cũng tương tự cây Fe hình thành hóa học sét, hóa học sét trở về có tác dụng hủy diệt sắt”.

BỐN LOẠI BẠN

Hiền Nhân dạy dỗ tiếp. quý khách hàng có bốn sản phẩm công nghệ. Một, bạn nlỗi hoa. Hai chúng ta như cân nặng. Ba bạn nhỏng núi. Bốn các bạn như đất.

Thế làm sao Điện thoại tư vấn là kết các bạn nhỏng hoa? khi hoa tươi giỏi thì giắt trên đầu, đến lúc thô héo thì lập tức loại bỏ. quý khách này cũng thế, hễ thấy phong phú thì xu prúc theo, đến khi nghèo đói thì lại làm lơ như chưa từng biết.

Thế như thế nào điện thoại tư vấn là kết chúng ta nhỏng cân? Trên một cán cân, để đồ vật nặng trĩu thì đầu cân nặng gục xuống, để đồ vật nhẹ thì đầu cân vổng lên. Có hỗ tương thì cung kính nhau, không tồn tại hỗ tương thì khinc thường xuyên nhau.

Thế nào điện thoại tư vấn là kết bạn nlỗi núi? Tại hòn núi quà, chyên ổn thụ tụ về, lông cánh của bọn chúng cũng dựa vào đó chói màu đá quý rực. Kết các bạn cũng thế, lúc lịch sự cùng lịch sự, Lúc vui đồng vui.

Thế nào Điện thoại tư vấn là kết chúng ta như đất? Tất cả đều thiết bị những nương phụ thuộc khu đất mà lại được sinc trưởng. Làm bạn tâm thành là nhằm nuôi dưỡng, cỗ vũ, giúp đỡ, không thể quên nhau.

BỐN HẠNG NGƯỜI KHÔNG NÊN TIN

Nhà vua thưa rằng: “Nay trẫm nhận ra, vị trí bé nhỏ, tin lời gièm siểm, khiến cho Ngài ra đi… Mong ngài cù lại”.

Hiền Nhân đáp rằng: “Người tất cả trí tuệ không tin tưởng tư điều: Một, bạn tà ngụy. Hai, bề tôi nịnh siểm. Ba, bà xã yêu thương nghiệt. Bốn, con bất hiếu”.

Vì núm, tởm dạy: “quý khách tà sợ hãi người; tôi nịnh sợ triều; bạn vợ yêu nghiệt phá công ty, hại chồng; và bé bất hiếu hại cả phụ vương mẹ”.

MƯỜI CỬ CHỈ SỐNG CÓ HẬU

Về các động tác của người có hậu, Hiền Nhân dạy rằng:

– Có mười động tác được biết gồm yêu quý, hậu trọng: Một là cách nhau thọ tuy vậy luôn ghi nhớ. Hai là thấy nhau thì lòng vui vẻ. Ba là nhớ nhau, chia sẻ món ăn ngon. Bốn là lỡ lời thì chớ chấp trách rưới. Năm là nghe biết vấn đề lành thì vui. Sáu là can loại gián bạn làm việc xấu. Bảy là có tác dụng được hầu hết bài toán cạnh tranh có tác dụng. Tám là ko rước cthị xã riêng rẽ nói người. Chín là khi gặp bối rối, trở ngại thì nỗ lực giúp đỡ. Mười là nghèo nàn thì không quăng quật nhau.

Nên vào gớm dạy: “Bỏ dữ có tác dụng lành, tu tập chánh Pháp, mang lời trung chánh bảo ban lẫn nhau, lối sinh sống nghĩa hiệp, trọng đạo, thích đức”.

TÁM ĐIỀU KHÔNG ƯA NHAU

Có tám vấn đề biết là ko ưa nhau: Một là thấy nhau nhan sắc khía cạnh chuyển đổi. Hai là liếc ngó, không Chịu trực tiếp thắn. Ba là khẩu ca không có hiền hòa. Bốn là bài toán đề nghị thì cho là quấy. Năm là Việc xấu thì lòng vui phù hợp. Sáu là Việc tốt thì trung ương không vui. Bảy là chê bai vấn đề xuất sắc của fan. Tám là tán thành hầu như điều phi pháp.

Nên kinh dạy rằng: “Lỡ đánh bị tiêu diệt tín đồ, tội còn dung thứ; người dùng trọng điểm độc âm mưu hại tín đồ, thì không nên gần”.

MƯỜI DẤU HIỆU CỦA NGƯỜI TRÍ

– Kính thưa Đại vương, có mười sự việc chứng tỏ tín đồ trí: Một là nhận ra kẻ hiền hậu, fan đần độn. Hai là thấu hiểu kẻ quý phái, fan hèn. Ba là thấu hiểu kẻ giàu, fan nghèo. Bốn là hiểu rõ Việc khó khăn, câu hỏi dễ. Năm là hiểu rõ Việc làm sao đáng vứt, Việc làm sao đề nghị làm. Sáu là trách nhiệm với vấn đề được giao. Bảy là hiểu rõ phong tục, tập cửa hàng nghỉ ngơi địa điểm mình mang lại. Tám là hiểu rõ cỗi nguồn trsinh hoạt về. Chín là kiến thức học rộng lớn, đọc nhiều. Mười là hiểu rằng kiếp sinh sống vượt khứ đọng.

Nên Kinc dạy dỗ rằng: “Khi gặp tai nạn ngoài ý muốn mới biết được lòng bạn. Có tiến công lộn nhau bắt đầu biết dạn dĩ yếu ớt. Có luận nghị nhau mới biết trí ngốc. Những thời điểm cơm trắng chiến bại, gạo kỉm new biết người dân có lòng nhân”.

TÁM ĐIỀU AN ỔN

– Kính thưa Đại vương vãi, có tám điều kiện sẽ được an ổn: Một là quá kế gia tài bố mẹ. Hai là có nghề, hoàn toàn có thể tự lập. Ba là học thức, nhìn xa, trông rộng. Bốn là giao dịch với bạn nhân từ tài. Năm là thành hôn với người chung thủy. Sáu là giành được các nhỏ hiếu thảo. Bảy là tôi tớ sống động, ấm yên. Tám là lìa xa các câu hỏi xấu ác.

TÁM ĐIỀU ƯA THÍCH

– Kính thưa Đại vương vãi, bao gồm tám điều đam mê. Một là được thiết kế Việc với những người nhân hậu. Hai là được học cùng với bậc thánh nhân. Ba là tánh tình từ hòa, hiền hậu. Bốn là sự nghiệp ngày dần hưng thịnh. Năm là thừa qua kiến thức tức giận. Sáu là biết cách chống phòng ngừa tai nạn thương tâm. Bảy là biết nương Phật, Pháp cùng Tăng. Tám là bằng hữu không dối gạt nhau.

MƯỜI TRƯỜNG HỢPhường KHÓ KHUYÊN

– Kính thưa Đại vương vãi, có mười ngôi trường hòa hợp nặng nề thể khuim can: Một là tsay đắm lam che mất lương trung khu. Hai là tsay đắm đắm vẻ đẹp, ngoài mặt. Ba là tsi danh, chạy theo vị thế. Bốn là ngang tàng, xử sự bạo ngược. Năm là nhút kém, không dám cả quyết. Sáu là dại khờ, rảnh rỗi, lừ đừ. Bảy là kiêu sa, buông lung vô giới hạn. Tám là chiến đấu, không tương nhượng ai. Chín là chấp chặt tập tục mê tín dị đoan. Mười là tiểu nhân, hãm sợ hãi tín đồ giỏi.

Nên Kinh dạy rằng: “Trình bày chánh pháp cho tất cả những người dở người nghe nhỏng nói kẻ điếc. Người không lắng tai thì nặng nề khulặng can”.

MƯỜI TÌNH HUỐNG KHÔNG NÊN NÓI

– Kính thưa Đại vương vãi, bao gồm mười hạng bạn mà lại bản thân tránh việc chia sẻ, giải bày: Một, kẻ ngạo mạn. Hai, kẻ dại dột độn. Ba, kẻ thấp thỏm. Bốn, kẻ đê mê vui. Năm, kẻ e lệ. Sáu, kẻ câm ngọng. Bảy, kẻ cừu hận. Tám, kẻ đói rét mướt. Chín, kẻ bận việc. Mười là những người sẽ tu tthánh thiện định.

Trong ghê có câu: “Những gì làm được thì nên nên nói. Điều có tác dụng không được thì chớ nói suông. Một lời lỗi ngụy, ko thành tín thì các bậc minch triết không thèm đoái hoài”.

MƯỜI DẤU HIỆU KHÔNG ĐOAN CHÍNH

– Kính thưa Đại vương, tất cả mười dấu hiệu mang lại họ thấy người không đoan chính: Một là đầu tóc rối bời một bên. Hai là sắc khía cạnh thường xuyên giỏi chuyển đổi. Ba là Khủng giờ đồng hồ, nói cười huim thuyên. Bốn là liếc ngó, đang Lúc tiếp xúc. Năm là trang sức đẹp lộng lẫy, vượt mức. Sáu là chú ý trộm qua kẽ vách, đơn vị. Bảy là ngồi đứng ko một chút yên. Tám là dạo chơi đầu mặt đường, ngõ phố. Chín là ham mê dạo sinh hoạt vị trí đìu hiu. Mười là tiếp xúc với hạng cung cấp thân.

NĂM ĐIỀU ĐÁNG GHÉT VÀ ĐÁNG KÍNH

– Kính thưa Đại vương, tất cả năm xứng đáng ghét: Một là hung ác, phun máu hại người. Hai là gièm pha, thúc giục sự chiến đấu. Ba là rầy rà, không sinh sống hài hòa và hợp lý. Bốn là ghét ghen, trù rủa, chỉ trích. Năm là nói lời nhì lưỡi, sợ người.

– Kính thưa Đại vương vãi, có năm tính xuất sắc thì được cung kính: Một là ôn hòa, nhẫn nhục tích cực và lành mạnh. Hai là cung kính, tín trung khu, bản lĩnh. Ba là mau mắn, ít nói, làm cho nhiều. Bốn là lời nói đi đôi hành vi. Năm là cùng với bạn càng lâu càng hậu.

Trong gớm dạy rằng: “Nếu biết tmùi hương mình phải ghi nhận giữ mình. Các bậc thánh thiện tài gồm chí hướng thượng, sở học thấu đáo, bắt buộc không lầm lạc”.

HẠNG NGƯỜI KHÔNG NÊN THÂN

– Kính thưa Đại vương, bao gồm mười các loại tín đồ ko mời về nhà: Một là thầy tà. Hai là chúng ta xấu. Ba là số đông kẻ khinch hay thánh nhân. Bốn là những kẻ ăn nói giáo giở. Năm là người dâm. Sáu là hầu như kẻ nghiện rượu, ma túy. Bảy là phần lớn kẻ có tánh xấu ác tính. Tám là những người dân lần khần ơn nghĩa. Chín là tín đồ cô gái mất nết, hư dối. Mười là người hầu yêu mếm trang sức quý.

TÁM ĐIỀU AN VUI

– Kính thưa Đại vương, tất cả tám điều kiện để được an vui: Một là kính thờ các bậc sư trưởng. Hai là phía dẫn hiếu thuận mang đến dân. Ba là khiêm cung, kính bên trên, dường dưới. Bốn là tánh biện pháp nhân từ, nhu hòa. Năm là cứu vãn người vào cơn gian nguy. Sáu là quên bản thân vày các việc nghĩa. Bảy là tiết kiệm ngân sách, sống có chừng đỗi. Tám là biết quăng quật những hận thù xưa.

Trong gớm tất cả câu: “Người tu công đức, suy nghĩ trước làm sau, góp bạn bần khổ, không chút ít tự nan thì trọn đời này sinh sống trong an vui”.

MƯỜI HAI ĐIỀU KHÔNG NÊN QUÊN

– Kính thưa Đại vương, bậc trí thường xuyên ghi nhớ mười nhị điều sau: Một là sáng sủa nhanh chóng nghĩ tới tội vạ, đề nghị siêng làm cho phước. Hai là hiếu kính, thường ơn cha mẹ. Ba là vấn đề gì rồi cũng trù bị trước. Bốn là lánh xa những điều nguy nan. Năm là trước khi làm cái gi, suy xét thật cẩn thận. Sáu là khuim ngnạp năng lượng gần như kẻ lầm lạc. Bảy là trợ giúp đầy đủ kẻ nghèo nàn. Tám là bố thí, giúp người xấu số. Chín là nhà hàng ăn uống luôn gồm chừng đỗi. Mười là phân xử gồm tính công bình. Mười một ban rải ân nghĩa mang lại đời. Mười nhị có tác dụng quan lại biết đào tạo và giảng dạy bộ đội.

Trong ghê dạy rằng: “Phàm làm việc gì đề nghị tính liệu trước. Người biết vẹn toàn, sự nghiệp trở nên tân tiến, không xẩy ra thất bại”.

MƯỜI HẠNH TỐT CỦA BẬC HIỀN

– Kính thưa Đại vương vãi, fan hiền hậu thật sự tất cả mười hạnh tốt: Một là kỹ năng và kiến thức học tập rộng, đọc các. Hai là ko phạm pháp giải pháp, đạo đức. Ba là kính thờ Phật, Pháp cùng Tăng. Bốn là học tập pháp, ghi nhớ nghĩ về, thực hành. Năm là hạn chế và khắc phục được ttê mê sảnh đắm say. Sáu là tu tập tứ trọng điểm bình đẳng. Bảy là ưa làm những Việc ân tình. Tám là không sợ tất cả chúng sinch. Chín là hóa độ được tín đồ vô nghĩa. Mười là không lẫn các Việc lành ác.

MƯỜI LĂM TỘI ÁC

– Kính thưa Đại vương vãi, đông đảo kẻ tội vạ thường tốt thể hiện mười lăm tội nặng: Một là liền kề sinh. Hai là trộm cắp. Ba là dâm ô. Bốn là gian dối. Năm là nịnh hót. Sáu là chuốt ngót. Bảy là gièm pha trộn. Tám là khinch thường xuyên các bậc nhân hậu sĩ. Chín là ô trược. Mười là buông lung. Mười một say sưa. Mười hai ganh ghét. Mười tía thường xuyên giỏi bỏ báng đạo đức nghề nghiệp. Mười tứ là tín đồ phá sợ hãi thánh nhân. Mười lăm là phân vân sợ hãi lầm lỗi.

MƯỜI ĐIỀU HỔ THẸN

– Kính thưa Đại vương vãi, gồm mười hổ thẹn: Một là có tác dụng vua thiếu hiểu biết nhiều bao gồm trị. Hai là tôi thần không lo ngại vấn đề nước. Ba là sở hữu ân mà lại ko báo đáp. Bốn là bao gồm tội ko chịu sám hối hận. Năm là nhiều thê, giỏi là nhiều phu. Sáu là không cưới mà vẫn gồm thai. Bảy là tập hòa hợp nhưng mà ko thành quả. Tám là tất cả binh mà cần yếu đấu. Chín là bỏn sẻn ko chịu đựng ba thí. Mười là tôi tớ mà ko sai được. 

MƯỜI HAI ĐIỀU KHÓ

– Kính thưa Đại vương, mười nhì điều sau được Điện thoại tư vấn là khó: Một là làm việc với những người dân dại dột. Hai là yếu đuối, đầu hàng, vứt cuộc. Ba là thù nhau mà lại thường xuyên gặp mặt phương diện. Bốn là học ít mà yêu thích tranh luận. Năm là nghèo kém mà trả được nợ. Sáu là ra trận không tồn tại tướng sĩ. Bảy là trung thành với 1 thiết yếu thể. Tám là học tập đạo cơ mà mất tín chổ chính giữa. Chín là làm cho ác mà lại ước ao hạnh phúc. Mười là hiện ra được chạm chán Phật tổ. Mười một được nghe chánh pháp của Phật. Mười hai làm rõ, thực tập chánh pháp.

BỐN MƯƠI BỐN DẤU HIỆU CỦA BẬC TRÍ

– Kính thưa Đại vương, người dân có trí huệ thấu hiểu kĩ càng tứ mươi tư việc:

Một là biết phương pháp thay đổi chiến thắng.

Hai là chế tác dựng bầu không khí hòa hợp.

Ba là giao thân với người bao phủ.

Bốn là tin cẩn vào đồng đội tốt.

Năm là theo học với bậc minc sư.

Sáu là quyết thật tình tựu phần đa Việc.

Bảy là tài trí cao viễn rộng người.

Tám là vai trung phong ý, thực hành thực tế hướng thượng.

Chín là phong lưu thì thao tác làm việc đức.

Mười là an ninh cải thiện, sản xuất tác.

Mười một, tất cả của nên mngơi nghỉ sự nghiệp.

Mười nhị, ko giao thừa kế đến nhỏ tất cả cài đặt.

Mười cha, thường xuyên xuất xắc kết chúng ta người hiền đức.

Mười bốn, thiếu tín nhiệm người new quen biết.

Mười lăm, đừng nhằm tiền nghỉ ngơi quan tiền huyện.

Mười sáu, giao thương thực thà, uy tín.

Mười bảy, dời nơi buộc phải nghiên cứu và phân tích kỹ.

Mười tám, đến đâu hiểu ra nhiều nghèo, cũng giống như quý luôn thể.

Xem thêm: Kinh Nghiệm Du Lịch Sapa Tháng 10 Có Gì Đẹp, Du Lịch Sapa Tháng 10 Có Gì Đẹp

Mười chín tiếp xúc chỉ với người lành.

Hai mươi, dựa dẫm vào gia thế đúng.

Hai kiểu mẫu, không tnhãi con cùng với kẻ ác nghiệt.

Hai hai, tin yêu hồi sinh cơ nghiệp.

Hai ba, bần khổ không ao ước to tát.

Hai tứ, tất cả của ko keo với người.

Hai lăm, kín đừng nói bà xã nghe.

Hai sáu, có tác dụng vua trọng bạn thánh thiện.

Hai bảy, nạp năng lượng sống nên thiệt bao gồm hậu với những người trung chính.

Hai tám, thanh khô liêm, trị nước, im dân.

Hai chín, năng nổ, rứa lo lập công.

Ba mươi, hiếu thuận là đạo có tác dụng fan.

Ba kiểu mốt, quý trọng đối xử ôn hòa, được đa số tín đồ quí.

Ba nhị, đề xuất dạy dỗ học tập trò trung nghĩa.

Ba ba, làm cho dung dịch nên thiệt rành nghề, ko khinch mạng sống.

Ba tư, nhức gầy đề xuất nghe lương y.

Ba lăm, nhà hàng siêu thị phải bao gồm khoan dung.

Ba sáu, của ngon share cho nhau, ko chút luyến nuối tiếc.

Ba bảy, gia tài đến mượn, ban khuyến mãi, hãy tự tay làm.

Ba tám, tránh việc vu vạ đến kẻ không có tội.

Ba chín, hòa giải, giúp bạn hòa hợp.

Bốn mươi, kiên cường xa lánh câu hỏi ác.

Bốn kiểu mốt, với người, không phân giàu nghèo.

Bốn nhị, ứng xử, hạnh phúc làm cho quý.

Bốn bố, trường đoản cú nguyện duy trì các đạo đức.

Bốn bốn, tkhô hanh trọng tâm cao cả hơn không còn.

BẢN CHẤT CỦA NIẾT-BÀN

Kính thưa Đại vương, vào cõi đời này, chỉ bao gồm Niết-bàn là cao thâm độc nhất. Vì Niết-bàn là không tồn tại sinh, già, bệnh dịch, chết, đói giá, ko họa nước lửa, không tồn tại oan gia, ko trộm, không dục, không thể bi ai khổ, không tồn tại thiến nạn, an nhàn tuyệt vời, trường đoản cú trên, giải bay. Bản hóa học niết-bàn, hoàn toàn an vui, thanh tịnh vô hạn, không xẩy ra vô thường xuyên, kế bên điều kiện, không mất đi. Phải bệnh niết-bàn bên trên cuộc đời này, ngay lúc còn sống. Phải dựng niết-bàn trên cuộc sống đời thường này, đến phiên bản thân mình và các chúng sinch. Bệ hạ trường đoản cú lo, từ tu, tự tỉnh; không có tác dụng núm được. Bệ hạ từ bỏ thương, đại vương từ bỏ cứu.

ỨNG XỬ CỦA BẬC TRÍ

– Kính thưa Đại vương vãi, địa điểm bị llàm việc bởi nước xoáy bạo gan, mặc dù trăm năm tiếp theo, cũng không nên dựng vật gì bên trên ấy, vì chưng không bền vững, nhưng chỉ có hại. Vì làn nước xoáy cuốn trôi toàn bộ. Người bao gồm ác trọng điểm nhỏng một đậm cá tính, nhưng mà sinh sống trả nghĩa, kêu mình làm lành, thì thiếu tín nhiệm gấp. Tâm ác chưa diệt, kẻ sinh sống trả nghĩa vẫn có tác dụng ác tiếp, ta đề nghị cẩn thận. Phàm làm việc gì đề xuất đi mỗi bước, nlỗi tín đồ đào giếng, đào sâu có nước; thiết yếu vội vàng vã đã hư việc béo. Các bậc tài trí thấy sự bất bình thân đời kháng chiến nên ra tay giúp, tương tự như fan bơi quá dòng nước dạn dĩ.

– Về giải pháp vấn đáp, người trí kì cục. Lời nói của họ luôn phía việc lành. Bậc thầy trí tuệ luôn là chính đại quang minh. Bậc trí mượt mỏng manh, nhân từ, cẩn trọng, hiền hòa, lịch sự, ăn uống nói linh hoạt, thủ xướng vấn đề lành. Nghe lời, thấy việc của những bậc trí, trung khu, mồm tương tự nhau. Xem cách đối xử, thái độ giao tiếp, phương thức đi, đứng của những bậc trí là không dối trá. 

TRÍ TUỆ CỦA BẬC TRÍ

– Kính thưa Đại vương, so với bậc trí, mô tả trọng kính, chớ chớ khinch thường, nghe lời bắt buộc đạo nỗ lực làm theo. Người trí hiểu đúng, thể theo chánh đạo, chổ chính giữa không tmê say cầu, thấu Việc quá khđọng, hiện tại, sau này. Tầm đôi mắt bậc trí nhìn xa, thấy rộng, thấy rõ muôn đồ vật trong không-thời hạn chỉ là trở nên hiện, muôn pháp về một, im lặng xưa nay.

Kẻ trí thấy rõ đời là vô hay, biến hóa không dừng. Ttốt rồi già nua; bạo dạn rồi bệnh tật; sinh sống rồi vẫn chết; giàu như mây nổi, tất cả vô hay. Đang thời an ổn, nghĩ về cho nguy khó. Lúc được thịnh, nghĩ mang đến vô thường xuyên. Kính thích tín đồ lành, lánh xa fan ác. khi giận dỗi ai bắt buộc mau chóng bỏ qua, tránh việc gây ác, làm cho não sợ hãi bạn. Thể hiện ôn hòa nhưng khó xâm phạm, vẻ ngoài yếu đuối cơ mà cạnh tranh chiến hạ được.

Người trí luôn theo pháp của thánh hiền, thao tác làm việc thánh thiện, giáo hóa kẻ đần, hỗ trợ cho sáng suốt. Người biết trị nước nên ban ân nghĩa cho người làm cho lành. Các bậc tu hành dẫn dắt quần bọn chúng trở về chánh đạo. Đất nước lâm nguy, phần nhiều người hiến đâng, tìm thấy chiến thuật. Tới lui biết thời không bị nghi vấn. Tuy bao gồm ơn đức so với bạn không giống, ko cầu báo đáp. Tôn thờ, giúp đỡ các bậc hiền trí sẽ được phước báu, không gặp gỡ tai nạn đáng tiếc. Bệ hạ chớ nghi. Con mặt đường thiết yếu trị không nên trái đạo. Dạy dân làm cho lành, giang sơn trở nên tân tiến, làng hội bình an.

MỖI NGƯỜI CÓ NGHIỆP RIÊNG

– Kính thưa Đại vương vãi, Hiền Nhân tôi trên đây nlỗi bé chyên ổn cất cánh, ko đậu cành như thế nào. Đạo của Hiền Nhân không thể lẫn lộn cùng với đời phàm tục. Lửa cháy ngoài đồng, các cây gần mặt có khả năng sẽ bị cháy sỉm. Chỗ như thế nào nước xoáy thì thuyền bị con quay. Hễ là độc trùng thì tất sợ bạn. Hiền Nhân tùng sự với những người trí tuệ, để ngoài đề nghị bị kẻ kém quấy rối. Về loại thảo mộc, mỗi loài mỗi không giống. Chim có rất nhiều loại, bạch hạc lông White, chim quạ lông đen. Nhân biện pháp con người có phần biệt lập. Mặc áo gấm lụa cho tất cả những người quê mùa thực là ăn hại, vày tín đồ đơn vị quê chỉ quen thuộc bùn đất, chần chờ giá trị, với mặc dù có mặc cũng chỉ có tác dụng hư.

NHƯ CÂY PHẢN LỆ

Kính thưa Đại vương vãi, nghỉ ngơi vào dương gian, tất cả cây Phản Lệ. Chủ tLong cây này sẽ không nạp năng lượng trái được, kẻ ước ao hái trộm, ngược lại hiện ra. Vua không tối ưu thường bị sàm tấu. Bậc trung giúp nước mang lại được an ổn định thì bị đuổi xô; kẻ nịnh thần gian, phá hỏng triều chánh lại ăn bổng lộc. Khách ở trong nhà thọ, công ty sinc chán nản.

Nhà vua cẩn thưa: “Mạng tín đồ quý trọng, xin Ngài mlàm việc lòng, thương thơm nghĩ mang đến trẫm. Trẫm mang thân mạng thờ Ngài rộng xưa”.

GẶP NHAU LÀ NHÂN DUYÊN

Hiền Nhân trình thưa: “Bệ hạ ý muốn nắm, chưa vững chắc làm được. Hoàng hậu khác biệt, dễ gì gật đầu đồng ý. Hiền Nhân chỉ là 1 trong vị Sa-môn, nuốm bát khất thực, từ bỏ vui chánh đạo, xong xuôi trừ hoài bão, giữ giới tkhô giòn cao, xa lìa phạm tội, góp đời an vui. Đây là con đường, Hiền Nhân thực tập. Các xu hướng không giống sẽ không ham mê hợp”.

Nếu nhỏng Bệ hạ cùng Hiền Nhân này luôn luôn được mạnh tốt, ắt sẽ gặp gỡ nhau. Hiền Nhân vào núi tu dưỡng trung tâm linh, rèn luyện trí tuệ. Gần nhau nhưng chỉ chạm chán toàn cthị xã ác, bỏ ra bằng cách nhau và lại ghi nhớ nhau trong tim niệm tốt.

VIỆC ĐẠO, VIỆC ĐỜI

Kính thưa Đại vương, tín đồ trí lúc nghe tới thí dụ sẽ rõ. “Như fan rước mật xoa vào lưỡi dao, gửi mang đến chó liếm, bởi tsay đắm chút ngọt, chó bị đứt lưỡi, khổ sở vô cùng”. Nay bốn cận thần, mồm nói ngọt nhạt, vai trung phong nhường dao bén. Bệ hạ cẩn trọng, đề phòng chánh niệm, để rời bất trắc xẩy ra không hay. Gặp điều lúng túng, hoàng thượng nghĩ về ghi nhớ cho lời Phật dạy dỗ, sợ hãi sẽ tiêu tan.

Chlặng cú, chyên ổn mèo yêu mếm vết mờ do bụi rậm. Các con loài chuột bọ núp bên dưới rơm, rác rến. loại chyên đậu cành, hạc ưa ao đục. Mỗi chủng các loại đồ gia dụng gồm nghiệp riêng rẽ không giống, xu thế sự không tương đồng. Hiền Nhân thích đạo, Bệ hạ bận bịu với Việc trị dân, sẽ là không nên khác.

Những trang bị thô xấu cũng có chỗ dùng, không nên phí tổn bỏ. Hạng fan ngớ ngẩn xấu,không nên hắt hủi, đều phải sở hữu vị trí sử dụng. Nghệ thuật cần sử dụng fan cũng như cần sử dụng cây, ko gì có hại. Ta nên tìm hiểu bạn, biết quan tâm đến chúng ta, biết tiếng nói bọn họ, biết hành vi bọn họ, không nên nông cạn.Có hầu hết dấu hiệu dự báo sau này. Con chlặng lúc đầu đậu sống cành rẻ, sau dancing nhánh cao. Chó của chủ nhà sủa fan khách thân quen, biết là tất cả chuyện, lòng sanh chán ngán. Nói dứt Hiền Nhân vực dậy có bát, bước thoát khỏi thành. Vua cùng thần dân, vọng bái, đưa tiễn.

ĐẤT NƯỚC BẤT ỔN

lúc Hiền Nhân đi, kẻ trung sút dần, loạn thần được dịp vùng vẫy gian nịnh. Bốn quan liêu cận thần cậy cầm cố xay dân, tín đồ của tôn thất cần sử dụng thói yêu thương nghiệt, có tác dụng vua thú vị, không nghĩ là Việc nước, hôm sớm vùi thân vào niềm mừng rỡ. Chính quyền quan lại liêu, bóp nghẹt tự do thoải mái, thâu thuế quá đáng, ko chút hiền hậu với người bất hạnh. Kẻ mạnh mẽ hiếp đáp yếu đuối, tách lột lẫn nhau, không màng lao lý. Xã hội rối ren.

Có những thanh nữ bị cưỡng bức dục, vươn lên là quân lính. Có các gia đình thân trực thuộc ly tán, mỗi người mỗi vị trí, tai họa ùa đến, vua nào xuất xắc biết. Mưa gió trái thời, NNTT mất mùa, nước loạn dân nghèo, đói khát gây ra, oán than khắp chốn. Nhân dân sầu khổ, sợ hãi bệnh bị tiêu diệt, kẻ thì thút thít, bạn thì phàn nàn, ai cũng mong rằng bao gồm bậc tài đức ra tay tương trợ.

DÁM NHÌN NHẬN SỰ THẬT

Trong tình trạng kia, có vị Đạo Nhân, con cháu của Hiền Nhân, thấy nước loạn lạc, xóm thôn bần cùng, quần chúng khốn cùng, bạo dạn vào cung, tâu cùng với công ty vua: “Kính tâu Đại vương, những quan đại thần làm việc trái phép, tư túi, lũng đoạn, bắt kẻ không có tội, cưỡng hiếp tín đồ hiền hậu, tàn hại trần thế, thiệt vô nhân đạo. Muôn dân mếu máo, quỷ thần khó chịu với rất nhiều tai ương. Chình ảnh khổ lan tỏa, chúa thượng ko giỏi. Nếu không mau chóng trừ những đàn gian thần, tổ quốc bọn họ không thể lương dân.

Nghe qua sự tình, đơn vị vua gớm hãi, Review sự việc: Trẫm đã lỡ dùng tứ thương hiệu loàn thần, phá nước hại dân, tất cả không giống gì chình ảnh “thả chó sói dữ trong bè đảng rán non, thiệt là tội nghiệp”. Dân bọn chúng khốn ách, tổ quốc lâm nguy. Trẫm đã buông cương cứng, khoác mang lại ngựa điên kéo xe cộ trị quốc, lọt xuống hố sâu. Thật là tai sợ hãi. Nay ngài mang đến phía trên, góp trẫm thức tỉnh giấc.

Ngài tất cả phương thơm cách xử lý mối nguy, trị an làng mạc tắc?”

Đạo Nhân thưa rằng: “Từ khi Hiền Nhân vứt nước ra đi, nước bị náo loạn, do bầy gian thần. Bệ hạ cần được phục hưng giang sơn, trợ giúp fan dân, sống trong hạnh phúc. Bệ hạ thuộc thần du hành một phen, nhằm tận đôi mắt mình thấy điều khổ cực, nghe điều bất công, đúng thật thực sự đã từng diễn ra”.

PHỤ NỮ RÁCH RƯỚI

Nghe theo lời khuyên ổn, nhà vua hoá trang, cùng với Đạo Nhân đi khắp dân gian, thị gần cạnh tình trạng. Vừa thoát ra khỏi thành, vua đã nhận thức thấy một đội, xống áo rách rưới rưới, vừa đi vừa khóc. Đạo Nhân ngay tức khắc hỏi: “Vì sao các chị âu sầu rách rưới rưới?

Sao ko làm ăn uống, hoặc di chuyển lấy ông xã, để thoát cơ cực?”

Một cô trả lời: “Sở dĩ chúng tôi ra nông nỗi này đông đảo vị bên vua, chẳng lo quốc sự, mặc kệ fan dân sinh sống trong đau đớn. Giá cơ mà công ty vua bần hàn, rách rưới thì mới bõ ghét”.

Đạo Nhân khulặng bảo: “Các chị trách thay là không phải lẽ. Vua lo bài toán nước, kếch xù rộng nhiều, đâu tất cả thời gian lo cho chị được. Các chị nên làm cho nhằm từ bỏ sinch sống”.

Một chị không vui, tức tốc lên tiếng nói: “Không bắt buộc rứa đâu. Do vua trị nước bao gồm điều ám muội, bắt buộc dân đói rách nát, Chịu đựng chình ảnh khốn cùng. Ngày thì khốn với những đàn quan tđam mê, đêm thì khốn đốn cùng với giặc trộm cướp; cơm trắng không được no, áo không được mặc, như thế thì còn, có ai lại ao ước, cưới gả chúng tôi”.

BÀ LÃO MÙ LÒA

Đi một quãng nữa, vua chạm chán bà già, áo xống rách rưới, sắc thái gầy yếu, đôi mắt mờ lạng quạng, vừa đi vừa khóc. Đạo Nhân tức khắc hỏi: “Bà lo câu hỏi gì cơ mà khóc khổ vậy?”

Bà già ngẩng đáp: “Vì đơn vị vua cả. Giá mà đơn vị vua mù nhỏng lão trên đây thì mới đáng kiếp, lão vui vẻ lắm”.

Đạo Nhân phân trần: “Bà nói như thế không tồn tại nơi đúng. Người già mắt mờ, công ty vua lỗi chi mà bị chỉ trích?”

Bà lão giải thích: “Đêm bị giặc cướp, không chút ít an tâm, ngày bị quan tyêu thích hà hiếp bức, tách lột, chịu cảnh bần cùng, yêu cầu lão tôi đây new cần hái rau, lượm củi thay đổi gạo, để nuôi sống mình, đạp bắt buộc độc trùng, vương vãi đề xuất độc khí, bắt buộc mới mù qunai lưng, đau khổ như vậy. Nếu chưa hẳn lỗi ở trong phòng vua kia thì lỗi tại ai?” 

BÀ LÃO BỊ BÒ ĐÁ

Đến một quãng con đường, vua thấy một bà, nghèo rách nuốm sữa. Con bò đá bà, bà vấp ngã xuống khu đất, lòm kquan tài bò dậy, mắng chửi lia lịa: “Phải chi mi đá Hoàng hậu một chiếc, đau mang đến quăng quật ghét. Mày lại đá tao làm đồ vật gi chớ!”

Đạo Nhân phân tách sẻ: “Bò dữ đá bà, đâu chỉ có Hoàng hậu mà lại bà quy lỗi?”

Bà lão trách rưới móc: “Nhà vua không biết chỉ sử dụng nịnh thần, vợ xúc siểm, giang sơn mới loạn, quan tiền không ngtrộm cướp, không giữ lại bình yên, phải có sự tình bạn bị trườn đá, nhức điếng cả người. Tất cả tại Vua”.

Đạo Nhân chỉ bảo: “Tại bà ko biết cách thế sữa bò nên bị bò đá, là chuyện thường xuyên tình”.

Bà lão đáp lại: “Không phải cầm đâu!

Nếu đơn vị vua khéo, sử dụng thánh thiện tài, Hiền Nhân làm việc lại, giúp vua trị nước, quốc gia yên bình, không xẩy ra loạn lạc”.

CON CHIM MỔ ẾCH

Đi một đoạn nữa, đến bên đồng ruộng, vua thấy bé chlặng vẫn phẫu thuật con ếch. Con ếch buồn bã, nhún nhường núp vào bùn, buông lời mắng trách: “Phải bỏ ra ngươi mổ vua một chiếc nhức thì tao new ưa thích. Mầy chớ phẫu thuật tao”.

Đạo Nhân bảo ếch: “Ngươi bị chyên mổ, lỗi ko vị vua, ngươi bắt buộc trường đoản cú vệ, không trách ai được”.

Con ếch đáp lời: “Tôi không hề mong vua bảo hộ tôi. Vua không trị nước, bỏ bễ triều bao gồm, lao lý không minc, không chịu đựng chỉ đạo dẫn tdiệt nhập điền, cần trời hạn hán, nước thô điều này, thân tôi bày ra, cần chlặng new mổ”.

Con ếch lại than: “Nếu vua biết cách giữ lại đạo quyền thiết yếu, một số loại một tín đồ ác, lợi cho một nhà; quăng quật một đơn vị ác, lợi cho một buôn bản, vứt một thôn ác, lợi đến tổ quốc. Vua ko chấp chính phải dân đau buồn, cõi trần kêu ca”.

Đạo Nhân tâu vua: “Đại vương vãi xét kỹ, trăm bọn họ không có tội, khốn đốn than khóc, cồn đến ttách đất, mang lại nỗi bé ếch còn thốt lời than. Đại vương vãi sẽ thấy. Kính ước ao Đại vương vãi, mau chóng đuổi kẻ ác, tái thiết quốc gia trên con đường chánh, giúp cho dân chúng sinh sống cảnh yên bình. Kính thưa Đại vương, bây giờ gieo kiểu như, mưa thuận gió hòa, vụ mùa đã trúng, cuộc sống thường ngày bình an.

Nhà Vua tức thời hỏi: “Vậy theo ý Ngài, ta đề nghị phó thác trách rưới nhiệm mang lại ai?”

– Kính thưa đại vương, hãy mau thỉnh mời Hiền Nhân trnghỉ ngơi về. Ngài biết cơ hội, trường hợp trsinh sống về nước, nước nhà an toàn.

Nghe lời hỗ trợ tư vấn, bên vua đi đến vị trí Hiền Nhân ngơi nghỉ, đhình họa lễ, thỉnh cầu Hiền Nhân trnghỉ ngơi về. Sau lúc thăm hỏi tặng quà, vua ngồi một bên, chấp tay tạ tội, thưa cùng với Hiền Nhân:

– “Trẫm bởi sơ sót, lưu ý đến nông cạn, lỡ sợ hãi trăm dân, yêu cầu họ oán thù trách. Nay trẫm một lòng sám-hối hận nghiệp trước, xin ngài bỏ qua, trngơi nghỉ về góp nước”.

KHÔNG TIN NHÂN QUẢ LÀ TỰ MÊ HOẶC

Hiền Nhân đáp lễ: “Người nào tất cả tội nhưng mà biết sám-hối thật xứng đáng tán dương”.

Khi trngơi nghỉ về cung, thấy tứ cận thần, kề tai nói nhỏ tuổi, Hiền Nhân trình bày:

– Người trường đoản cú hấp dẫn, ko phân chân tà, đã gặp mặt khổ nguy. Mọi vấn đề bên trên đời, niềm hạnh phúc, thống khổ mọi bởi vì nhân trái, chẳng thể tránh được. Ai thao tác làm việc ác, ác quả đeo bám; ai có tác dụng điềkhối u lành, quả tốt thường trả, trọn đời không mất. Họa phúc theo ta như hình với trơn, kẻ dở người không biết. Họa phúc rõ ràng cũng giống như giờ vang bám theo âm tkhô cứng, nhỏng trơn theo hình, quan trọng bỗng nhiên, bên trên trời rơi xuống. Các ngươi làm ác nhưng mà không ân hận cải, quan yếu bịt giấu.

Trong số các vị, tất cả fan cho rằng: “Sau khi bị tiêu diệt đi, thần thức chết theo, cuộc sống thường ngày kết thúc”. Cũng bao gồm người nói: “Không có tội phước cùng với các hành động”.

Trong ngoài hành tinh này, số đông việc ví dụ, hầu hết theo quy biện pháp của nhân cùng quả. Ckhông còn không kết thúc sự sống con bạn. Con người tái sinch chạy theo loại nghiệp. Nhân trái giỏi xấu đã đeo bám ta, quan trọng khinh thường”. Bốn quan liêu cận thần nghe lời chí lý, lẳng yên ổn làm cho thinc, đo đắn nói sao.

NHÂN QUẢ ĐẠO ĐỨC

Hiền Nhân nói tiếp:

– Tất cả hiện tượng kỳ lạ trong dải ngân hà này đa số bởi vì nhân trái, sự sống bé fan đa số vì chưng tội phước. Làm lành giỏi ác đều sở hữu trái báo, như bóng theo như hình. Người bị tiêu diệt vứt thân, nghiệp vẫn còn đấy nguyên ổn. Gieo giống như xuống khu đất, vẫn sinh nhánh lá, kết hạt trên ngọn gàng. Thắp đèn tyên lụn, lửa vẫn đỏ mãi. Hành vi tội phước vẫn tồn tại cùng với ta, nhỏng bạn viết chữ bên ánh sáng của đèn khuya,lúc đèn tắt đi, chữ vẫn còn đấy ngulặng. Tâm thức nhỏ người, sau thời điểm bị tiêu diệt đi, tái sinc theo nghiệp, xuất hiện vào thai, đời này đời không giống, không hề dứt. Những việc có tác dụng ác bắt buộc rời khỏi các trái buồn bã, làm thịt bố mẹ chết tất yêu vô tội!

Bốn quan đáp rằng: “Một nhánh cây nhỏ tuổi còn không nên hái, huống hồ nước giết chết bố mẹ của bản thân mình sao vô tội được”.

Hiền Nhân đáp lại: “Người đưa phía bên ngoài làm lành lánh dữ, vào thì uẩn khúc, thao tác độc ác, thật là gian nguy. Cũng nhỏng kim cương trả, hiệ tượng mạ kim cương, vào toàn là đồng. Bề không tính tốt rất đẹp, trọng tâm toàn tà ngụy là vấn đề bắt buộc tách. Việc này khác gì hầu như nhỏ chó sói lẫn vào bầy dê, ngnóng ngầm giết làm thịt những nhỏ dê con, không còn xuất xắc biết”.

phần lớn kẻ độc ác từ xưng đạo đức, cải trang khổ hạnh, diễn giải kinh sách, làm cho hoa mắt fan, mà lại bên trong thì, chổ chính giữa luôn tà ngụy, cầu mong mỏi danh lợi, không chút trinh nữ. Người không kinh nghiệm tay nghề dễ dãi bị lừa, xoay đầu tin phục. Như nước sông lụt, không chảy ra hải dương, có tác dụng sợ hãi không ít người. Các bậc thánh nhân cứu giúp người đời, chuyển hóa nghiệp xấu, siêng làm việc lành, giữ tâm tkhô hanh tịnh, phần nhiều bạn lợi lạc.

Quả báo của nghiệp là cực kỳ cụ thể. Làm dữ bị họa, đều người mọi ghét, không cchờ thì chầy, đau khổ sẽ tới. Làm việc phước đức, mặc dù không người nào biết, phước lành trổ trái, phần nhiều bạn sử dụng nhiều. Nhỏng bánh xe cộ tròn, lăn hoài ko chấm dứt. Nghiệp của nhỏ bạn, trải qua nhiều kiếp, tái sinc nhiều địa điểm, cần thiết thiếu tính. Phải tin tội phước, để không gian dối, không gây hại ai. Làm tín đồ hạnh phúc phải biết cẩn trọng, lánh xa kẻ ác, sám ân hận tội lỗi.

Nếu số đông tín đồ gần như làm lành lánh dữ nlỗi bản tánh bọn họ thì bên trên đời này quả phước tương tự nhau. Song fan có tác dụng ác ở đâu cũng đều có, cần quả không đúng không giống. Từ nghiệp không đúng khác, trường hợp không giống nhau: người thọ, kẻ yểu, fan khỏe, kẻ bệnh, bạn tốt, kẻ xấu, tín đồ giàu, kẻ yếu, bạn khôn, kẻ đần, người thân trong gia đình tướng tá đẹp, kẻ qutrần, tật nguyền, bạn đầy đủ giác quan, kẻ đui, điếc, câm… Tất cả phần nhiều do nhân dulặng kiếp trước, nhân trái kiếp này mà tất cả trái báo cực kỳ khác biệt.

Những người đức hạnh, trung trực, hiền từ, trí tuệ, từ bi, sống đời hùng vĩ, hào phú, niềm hạnh phúc là do nghiệp lành. Nhân quả rõ ràng nlỗi một quy nguyên tắc, không vày ttách định, chưa hẳn hốt nhiên, không vày hên xui. Hãy cân nhắc kỹ, tất cả công dụng, dù tốt tuyệt xấu, đều sở hữu nguyên nhân cùng với những duyên tác động hỗ tương. Đừng buộc phải lầm lạc, tủ định nhân quả, thiệt là xấu số.

THUẬT QUẢN TRỊ QUỐC GIA

Hiền Nhân nói tiếp: “Kính thưa Đại vương vãi, nội địa bao gồm vua, vua ban quy định, sinh sống thuận đạo lý, giao cho những người hiền lành, phó vấn đề tài trí, ban thưởng trọn bạn lành, trừng phạt kẻ ác”. Nhờ kỷ cưng cửng này, đất nước bình yên, làng mạc hội cải tiến và phát triển, dân chúng niềm hạnh phúc.

– Kính thưa Đại vương, ngày xưa tất cả vua thương hiệu là Cẩu Lạp, gồm ao trong thành, nuôi nhiều cá ngọt. Một quan giám ngư được vua yên cầu canh dữ ao cá. Hàng ngày giám ngư dâng vua tám nhỏ, tuy nhiên sau lưng vua, cắp tám nhỏ khác. Biết cá bị mất, bên vua chỉ thị tám giám ngư nữa giữ gìn ao cá. Tám giám ngư mới liên minh fan cũ, hằng ngày đánh tráo thêm những bé nữa. Sự thiệt đau lòng, không ít người dân giữ cá, cá mất không ít rộng, vì người giữ lại cá là kẻ đánh cắp.

Giao một nhiệm vụ mang lại quá nhiềungười, không hẳn đang giỏi, nước thêm náo loạn. Cũng nhỏng chứng trạng tín đồ hái quả non, ăn không mùi vị, lại càng mất giống; nhà vua trị nước, ko sử dụng hiền đức tài, thiệt sợ giang sơn, gian nguy mang đến dân, nức danh mất dần dần, phước phần tổn bớt. Trị nước ko nghiêm, trái cùng với pháp luật, tạo cho thiên hạ khởi trung khu trạng rỡ chấp, bất ổn làng hội, không giống nào hy vọng giàu, phát triển sự nghiệp, nhưng mà ko dụng chí thì của nả có, hàng ngày tổn định bớt, là vấn đề tất yếu.

Trong một tổ quốc có tướng mạo binh nhiều, không chịu đựng tập trận, không lo ngại cách tân và phát triển, nước đã yếu dần dần. Làm vua một nước ko trọng luật pháp, không theo đạo đức nghề nghiệp, ko thờ thánh nhân, không sử dụng nhân hậu tài thì hiện giờ này không người giúp đỡ, về sau tới, quan trọng hạnh phúc; bá tánh phàn nàn, tai ương túi bụi, sống nhằm tiếng bẩn thỉu, chết tái sinh xấu.

Trị nước theo lý lẽ cùng chánh pháp Phật thì được lòng bạn. Kính bậc đạo đức nghề nghiệp, hiếu thuận bố mẹ, yêu quý ttốt thơ, siêng làm việc lành, thì bây giờ này sinh sống được bình an, kiếp sau hạnh phúc. Làm câu hỏi trung nghĩa nhỏng đi thẳng liền mạch con đường. Công bởi, chính trực ai nấy phần đông phục. Sống nên tối ưu, tích điểm kỹ năng và kiến thức trường đoản cú những cổ thánh để triển khai tay nghề sống của kiếp này, hễ tịnh biết thời, oán thù bác ái, ban tặng kèm ân phước, góp tư thục nghiệp, cha thí đồng đẳng, tái thiết thanh bình. Làm được như thế, đời này an lạc, đời sau phước quả. Quyết chí tu hành, hội chứng nên đạo giác.

Nghe Hiền Nhân dạy, phần lớn bạn mừng húm, vâng phục làm theo. Nhà vua vực lên, cúi đầu thưa rằng: “Được nghe Ngài dạy dỗ, trẫm thấy dịu lòng, nhỏng cơn gió dũng mạnh xua tan mây mù. Xin Ngài từ bi, thương đất nước này, giáo hóa quốc dân, giúp trẫm trị nước, như trước đó phía trên vậy”.Cảm rượu cồn tnóng lòng của một Đại vương, Hiền Nhân nhấn lời. Ngài ngay lập tức vực dậy, theo vua về cung, bàn luận triều chính.

Xem thêm: 15 Quán Ăn, Món Ngon Ở Tphcm, 18 Món Ngon Sài Gòn Bạn Nhất Định Phải Thử

Bốn quan liêu cận thần bị vạc hiện ra có không ít không đúng phạm, bắt buộc bị trừng pphân tử. Hiền Nhân góp nước, phước thấm muôn nhân, mưa nắng nóng đúng thời, vụ mùa bội thu, nhân dân hoan hỷ, bốn biển khơi tkhô nóng bình, xấp xỉ hòa thuận, chung sức đồng lòng, kiến thiết cuộc sống ngày một thăng bình, phú quý, niềm hạnh phúc.

LIÊN HỆ KIẾP.. SỐNG

Sau khi nhắc xong xuôi mẩu chuyện Hiền Nhân, đức Phật kết thúc lại, quan sát về đại bọn chúng, rồi dạy dỗ tiếp rằng:

– Này các đệ tử! Hiền Nhân đời trước chính là Ta đây. Còn Đạo Nhân tê là A-nan-đa. Vua Lâm Đạt đó không có ai khác rộng vua Tỳ-tiên-nặc. Hoàng hậu thulàm việc sẽ là Tôn-đà-lỵ. Con chó nhà vua là ông Sa-nặc. Bốn quan liêu cận thần là tư kẻ nước ngoài đạo giết thịt Tôn-đà-lỵ. Mọi bài toán trên đời đều phải sở hữu contact, không hề tình cờ, cần ghi nhớ nhân trái, nhằm sinh sống thật giỏi, an vui, niềm hạnh phúc.

Nghe Thế Tôn dạy khiếp nghĩa sâu sát, rộng ba ức tín đồ đọc được lý đạo, phạt nguyện vâng giữ năm điều đạo đức nghề nghiệp, phạt nguyện thực tập, truyền tay Kinch này.